Posts filed under 'Truyện tình yêu'




Tình biển

TTO – Tôi gặp anh tình cờ trong một chuyến đi thực tế về quê anh. Cái giọng nói miền Trung nằng nặng khó nghe ghê nhưng đến sau này tôi mới nhận ra đối với tôi nó quan trọng đến thế! Lần đầu tiên gặp anh, anh không đọng ấn tượng gì, cũng chẳng hề đặc biệt. Nhưng rồi tôi cũng phải trở về Hà Nội, nơi xe cộ ồn ào và mọi cái đều bon chen tôi mới thấy nhớ da diết cảnh quê êm đềm ấy. Một thời gian sau tôi gặp lại anh, cũng tình cờ như chuyến đi tôi về với biển. Vậy là sau ngày ấy chúng tôi đã ở lại bên nhau suốt những năm tháng trong cuộc đời sinh viên của tôi. Đó là những năm tháng không mấy êm đềm nhưng nếu như cho tôi lựa chọn lại, tôi vẫn mong sẽ vẫn được tình cờ gặp lại anh.Mảnh đất khô cằn với gió Lào bỏng rát quê anh đã làm cho anh cứng cỏi và chịu đựng. Ngày ấy anh đã yêu tôi với cả trái tim, nhưng lại không hề nói. Tôi cũng đã yêu anh, đó không phải là một tình yêu sét đánh nhưng nó thấm dần vào từng mạch máu nhỏ, thấm cả vào từng thớ thịt trong con người tôi để cho đến hết cả cuộc đời này chắc tôi sẽ không bao giờ có thể quên anh và những ngày tháng đó. Tôi lặng lẽ đi bên đời anh, lắng nghe những nỗi khổ anh phải chịu đựng, những vất vả bộn bề trong cuộc sống thường nhật của anh bằng nhịp đập trái tim mình. Nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao ngày ấy anh lại không chịu nói ra. Giá mà anh có thể nói ra những suy nghĩ của mình, về tương lai của hai đứa, thì có lẽ hôm nay chúng tôi đã khác rồi.Nhưng cuối cùng thì ngày ấy anh cũng quyết định rời xa tôi. Tôi đã tưởng mình không thể chịu nổi, không thể chia sẻ cùng ai những ạt ào ở trong lòng. Kỷ niệm về anh tràn ngập trong trái tim và tâm trí tôi. Có lúc tôi định rời xa thế giới này, nhưng vì gia đình tôi đã gắng vượt qua. Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn sợ nỗi đau của ngày ấy nên chẳng dám yêu ai. Bởi tình yêu tôi dành cho anh đã là quá đủ, hay ngày ấy anh rời xa tôi và mang đi hết cả tình yêu ấy mất rồi? Trái tim tôi lạnh giá, ánh mắt tôi vô cảm trước tất cả những người đàn ông đến bên tôi kể từ ngày anh ra đi. Người ta cứ nói thời gian sẽ làm lành những vết thương ở trong lòng, nhưng với tôi điều đó không có tác dụng. …Nhiều năm sau, tôi quyết định trở lại quê anh, mảnh đất đầu tiên tôi gặp anh, hay đó là nơi lần đầu tiên tôi thấy gắn bó như chính quê hương mình vậy.Đó là một ngày cuối tuần, tôi mua một chiếc vé và lên tàu tìm về quê anh. Nhưng sao cuộc đời lại trớ trêu đến thế? Tôi tìm đúng số ghế và lặng lẽ ngồi xuống. Tàu hôm nay vắng quá. Vậy cũng tốt, tôi sẽ không bị làm phiền bởi bất kỳ ai cả. Nhưng rồi cũng có người bước tới và ngồi vào chiếc ghế trước mặt tôi. Trời ơi, người trước mặt tôi kia là ai chứ? Có phải là anh không…? Đúng là anh thật. Là anh và một người vợ trẻ, đứa con của họ lớn từng này rồi cơ à?Cổ họng tôi nghẹn đắng, anh cũng sững sờ. Tôi tưởng chừng như không đứng nổi nữa. Mọi thứ trước mắt tôi quay cuồng và tối đen như mực. Nước mắt tôi bỗng trào ra sau bao năm không thể khóc nổi vì nỗi đau đã làm tê dại cả tâm hồn, hay vì tôi đã khóc hết cả nước mắt mất rồi kể từ ngày anh xa tôi. Vậy mà nay tôi lại phải khóc?Tôi đứng dậy, xách balô bước xuống tàu. Đoàn tàu dần dần chuyển bánh rời xa sân ga, mang anh về với biển. Chỉ còn tôi ở lại một mình. 

 

4 comments Tháng Năm 31, 2006

“Cưng ơi! Anh yêu em!”

TTO – Họ kết hôn đã lâu. Cuộc sống thường nhật của họ với những vui buồn cứ thế diễn ra. Ngày nọ giữa họ đã nổ ra một trận cãi vả to tiếng về chuyện anh dành quá nhiều thời gian cho công việc. Mọi chuyện đổ vỡ. Anh thất vọng còn cô thì giận dỗi.

Sau một tuần cô giữ im lặng, anh mang đến chỗ cô mấy mảnh giấy và những cây bút chì. Anh đề nghị cả hai ngồi vào bàn ăn và viết vào giấy những gì họ không hài lòng về nhau và họ sẽ trao đổi giấy cho nhau đọc để cùng thảo luận.

Người vợ bắt đầu viết một mạch mà không hề nhìn lên, có quá nhiều điều làm cô nổi giận. Người chồng nhìn thật lâu vợ mình và anh cũng bắt đầu viết. Mười lăm phút sau, họ ngước nhìn nhau và đổi giấy cho nhau.

Người chồng nhìn mảnh giấy với đầy những lời than phiền của vợ. Cô ấy đã nổi giận thật sự đấy. Và khi người vợ nhìn vào mảnh giấy của chồng, cô ta bối rối và thật nhanh, cô xé vội mảnh giấy của mình đi. Mảnh giấy của chồng cô được viết đầy cả 2 trang chỉ với câu:

“Cưng ơi! Anh yêu em”…

Theo tuoitre.com

7 comments Tháng Năm 30, 2006

Ngôn ngữ của tình yêu

Dân trí) – Không phải ngẫu nhiên người ta coi hoa hồng là biểu tượng của tình yêu bất diệt. Hãy cùng tìm hiểu ngôn ngữ của loài hoa kỳ diệu biết nói thay cho tình cảm thiêng liêng này.

Hoa hôngd ngôn ngữ của tình yêu

Nâng niu tình cảm chân thành.

Nguồn gốc

Cái tên “Rose” bắt nguồn từ tiếng Latin: “Rosa”, có nghĩa là màu đỏ. Mặc dù vậy, hoa hồng rất đa dạng về màu sắc. Người La Mã tin rằng hồng trắng mọc ở bất cứ nơi nào giọt nước mắt của thần Vệ Nữ rơi xuống, khi nàng khóc vì cái chết của Adonis.

Con trai Vệ Nữ là thần Cupid, khi bị ong đốt đã bắn một mũi tên vào vườn hồng. Mũi tên nhọn trở thành những chiếc gai. Vệ Nữ vô tình dẫm chân lên một chiếc gai và giọt máu của nàng rơi xuống, nhuộm màu cho những bông hoa trong vườn. Hồng nhung bắt nguồn từ đó.

Ngôn ngữ của hoa hồng

Với vẻ tinh tế, lộng lẫy, và bí ấn, mỗi bông hồng đều mang trong mình một thông điệp của tình yêu.

Màu sắc

– Màu đỏ: Tình yêu và lòng kính trọng

– Màu trắng: Nét ngây thơ, trong trắng và kín đáo

– Màu hồng đậm: Lòng biết ơn, tôn kính

– Màu hoa Oải hương (Xanh nhạt pha đỏ): Niềm say mê

– Màu vàng cam: Sự mê hoặc, quyến rũ

– Màu hồng phấn: Vẻ yêu kiều, duyên dáng

– Màu vàng: Tình bạn

– Màu trắng và đỏ: Sự đoàn kết

Số lượng

– 01 bông hồng nhung: Tôi yêu em

– 01 bông hồng không có gai: Tình yêu sét đánh

– 02 bông hồng: Tình yêu xuất phát từ hai phía

– 03 bông hồng: Tôi yêu em, một tình yêu trong sáng

– 07 bông hồng: Tôi yêu em, tình yêu say đắm, cuồng nhiệt

– 09 bông hồng: Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau

– 10 bông hồng: Với tôi, em là một người hoàn hảo

– 11 bông hồng: Em là kho báu quý giá nhất cuộc đời tôi

– 12 bông hồng: Hãy là một nửa của tôi

– 13 bông hồng: Chúng ta sẽ mãi mãi là bạn

– 15 bông hồng: Tôi thực sự xin lỗi

– 20 bông hồng: Sự thành thật trong tình yêu

Cupid.HMD

Theo The Language of Flowers

4 comments Tháng Năm 30, 2006

Chuyện tình yêu và lý trí

Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.

Một ngày nọ, đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé!".

Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một, hai, ba…"

Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.

Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.

Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.

Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.

Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.

Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn.

Tham Lam trốn trong một bao tải…

Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi.

Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình.

Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…

Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt.

Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến… cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu.

Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy".

Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.

Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu. Lý Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?"

Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi". Và đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý Trí.

 

St: haitien

4 comments Tháng Năm 27, 2006

Pages

Categories

Links

Meta

Calendar

Tháng Mười Một 2009
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Feb    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

Posts by Month

Posts by Category