Posts filed under 'Kinh nghiệm sống'




Nội tôi

TTO – Vậy là hắn đã lên thành phố học được 3 năm rồi. Ba năm trôi qua thật mau nhưng với hắn lại rất lâu. Hắn học ở thành phố hai, ba tháng mới về thăm nhà một lần. Người mà hắn nhớ nhất có lẽ là nội.

Từ nhỏ hắn đã sống bên nội được nội nâng niu chiều chuộng. Mỗi lần về quê hắn lại mua cho nội một món quà tuy không lớn nhưng là tất cả tấm lòng của hắn. Đêm trong kí túc xá hắn thường nằm một mình nhớ về những kỉ niệm bên nội. Đặc biệt là ngày nội đưa hắn ra xe lên thành phố học, nội đạp chiếc xe đạp cọc cạch chở thằng cháu cưng ra lộ đón xe. Rồi hai ông cháu lại rưng rưng nước mắt, cầm tay hắn nội bảo “Cố lên Tèo ơi, nhà mình chỉ có mình con, đừng làm bố mẹ thất vọng”. Những lời của nội luôn theo hắn suốt ba năm học và là động lực giúp hắn vượt qua khó khăn.

Add comment Tháng Bảy 7, 2006

Bát cơm thứ hai

TT – Chuyến xe khách từ Mèo Vạc xuôi về thị xã Hà Giang chật ních người. Tiếng Mông, tiếng Dao líu ríu xen lẫn tiếng Kinh. Những bộ quần áo rực rỡ đỏ của phụ nữ Mông Hoa, Dao Đại Bản đưa con đi viện trông như đang muốn cãi nhau với mấy bộ comlê, cà vạt, sơmi trắng, vest chít eo tối màu của mấy cán bộ nam, cán bộ nữ về tỉnh họp.

Đúng là chuyến xe đại đoàn kết – Nguyên thầm nghĩ rồi mỉm cười thích thú với khái niệm mà mình mới phát minh. Là một nhà lý luận – phê bình tối ngày hết mân mê chữ nghĩa, sách vở lại nhảy vào mạng “chiến đấu” với những kẻ lắm chữ, nhiều nghĩa không cùng khuynh hướng, quan điểm, đầu óc lắm khi cũng mụ mị đi nên Nguyên làm một chuyến “giang hồ vặt” lên miền cực bắc. Đi cho nhẹ người, cho đầu đỡ nặng thôi chứ ở nơi sơn cùng thủy tận này người dân vẫn còn sống theo kiểu bộ tộc, bộ lạc, đời người chỉ quanh quẩn với “phát, đốt, chọc, trỉa” làm gì có chỗ dung thân cho lý luận.

Khách đông đặc như nêm cối, mùi quần áo lâu ngày không giặt, mùi người ít tắm rửa, mùi dầu gió chống say xe… quyện vào nhau thành một thứ mùi không tên nhưng rất khó chịu. Có tiếng trẻ con khóc ré lên rất gần. Một đứa rồi hai, ba đứa cùng khóc. Nguyên ngoái đầu lại, ngay sau lưng ba đứa trẻ lấm lem đang ngoác miệng gào hết cỡ, mẹ chúng – một phụ nữ người Dao còn rất trẻ vẫn thản nhiên ngồi, hai tay bó gối. Ai đó sốt ruột quá, giục:

- Bảo chúng im đi, điếc tai quá.

- Miệng của nó, thích thì nó khóc, khóc chán thì nó khắc im, chẳng cần phải nói – người mẹ trẻ thản nhiên trả lời, khuôn mặt bất động như phiến đá bên vách núi. Một khuôn mặt đẹp nhưng không khôn, không có sự hiện diện của trí tuệ – Nguyên thầm nhận xét rồi tò mò hỏi:

- Mấy tuổi rồi mà nhiều con thế?

- Mười tám rồi, ba đứa chưa nhiều đâu, còn đẻ nữa, khi nào đủ mười đứa thì thôi.

- Đẻ nhiều thế xấu người đi không sợ chồng chán bỏ đi lấy vợ khác à?

Người mẹ của ba đứa trẻ vẫn không thay đổi thế ngồi, mặt vẫn lặng tờ như ao nước cuối thu, buông một câu gọn lỏn, chắc nịch:

- Không sợ. Bát cơm thứ hai chẳng bao giờ ngon bằng bát cơm thứ nhất đâu mà!

Nắng chiều lọt qua cửa xe, chiếu vào mặt người mẹ trẻ. Khuôn mặt bất động chợt sáng rỡ lên trông rất sống động. Từ lúc đó cho đến khi về tới thị xã, Nguyên không nói thêm một lời nào nữa và cũng không một lần ngoái đầu lại, cứ như sau lưng có cái gì đó rất ghê gớm, rất uy lực không thể cưỡng lại được.

Add comment Tháng Bảy 7, 2006

Lòng nhân ái

TT – Có lẽ đã lâu tôi mới gặp lại hình ảnh này trên phố: một cô bé trong đồng phục học sinh từng bước cẩn thận đưa một em bé bị hội chứng Down băng qua một ngã tư trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (TP.HCM).

Nét ngây ngô của căn bệnh trên khuôn mặt em như dịu đi trong nụ cười vô tư với người chị mới quen. Tôi đã không theo em để biết em học trường nào và để hỏi em học điều nhân bản đó từ đâu, song em đã làm một điều mà thời nay không ít người lớn cũng thờ ơ. Chúng ta thường tự lý giải cho sự thờ ơ ấy bằng áp lực thời gian, song ngay ở những nơi áp lực công việc nặng nề như nước Nhật, người nhân viên cũng không bị thôi việc vì lý do dừng lại giúp người và đến sở làm muộn.

Hồi học tiểu học, tôi còn nhớ cô giáo tôi, tuy lúc đầu không hài lòng vì một bạn đến lớp muộn, song cô đã dành những phút cuối buổi học hôm đó để bạn tôi kể lại câu chuyện trên đường đến lớp sáng nay. Cha bạn đã dừng xe để sơ cứu một người bị tai nạn gãy xương. Cha bạn đã đến bệnh viện muộn, còn bạn ấy thì đến lớp muộn.

Cô giáo tôi đã trìu mến nhìn bạn tôi: “Đó là những phút đi muộn cần thiết trong đời, trò nhé!”. Người bạn tôi ngày nào nay đã trở thành thầy thuốc, và cũng như cha, anh cũng thỉnh thoảng đến bệnh viện muộn vì giúp người bị nạn trên đường. Song anh tâm sự cũng không ít lần anh gặp sự cố vì sự nhiệt tình ấy.

Người ta không tin vào lòng tốt của anh nếu anh không nói mình là thầy thuốc và tình trạng nguy kịch của nạn nhân. “Thế cậu có nản lòng không?”. Bạn tôi chỉ cười đáp lại câu hỏi của tôi: “Mình luôn tin vào những điều tốt, và mình không thể thờ ơ dù người thân nạn nhân có chút gì nghi ngại”.

Ngày còn bé, lúc qua đường cạnh bố, khi gặp một người già lọm khọm qua đường, bố thường bảo tôi: “Bố giữ tay ông bên này, còn con nắm tay ông bên ấy, bố con mình đưa ông qua đường, con nhé!”. Cảm ơn hình ảnh em bé bị hội chứng Down sang đường cùng cô học sinh nhỏ chiều nay, làm cho con đường ngày ngày chúng ta qua thắm thêm lòng nhân ái.

Add comment Tháng Bảy 7, 2006

Xung đột mẹ chồng – nàng dâu

Xung đột mẹ chồng – nàng dâu là khá phổ biến, ngay cả trong xã hội hiện đại và cũng là nỗi lo lớn của nhiều cô gái sắp lên xe hoa. Thế nhưng, một giải pháp thỏa đáng cho xung đột này là rất khó và để có được một sự hòa hợp nhất định thì vai trò của người chồng là rất quan trọng.
Cội rễ của vấn đề

Chuyện mẹ chồng – nàng dâu thường là do… các bà mẹ chồng gây ra, vì không có cô con dâu nào thoạt đầu dám hỗn với mẹ chồng. Sự việc bắt đầu do bà mẹ thấy con trai mình đã yêu vợ nó nhiều hơn yêu mình. Bà thấy mất mát tình cảm. Ngày xưa, tình cảm của con trai được dành trọn vẹn cho bà, không phải chia sẻ với ai, nay bị con dâu lấy bớt đi, bà ghen với con dâu cũng… đúng thôi! Đó là một tình cảm tự nhiên khi lý trí không đủ sức can thiệp để bà mẹ chồng nhận ra mình đã sai.Bên cạnh đó, nhiều anh con trai quá “vô tư” khi chăm sóc vợ quá lộ liễu trước mắt mẹ, “quên” quan tâm đến mẹ. Ví dụ ngày 8/3 tặng hoa cho vợ, nhưng bạn lại quên tặng cho mẹ chẳng hạn. Vì ghen nên bà mẹ “chẻ sợi tóc làm tư” để tìm lỗi của con dâu rồi ca thán với con trai nhằm khôi phục tình cảm của nó đối với mình. Khi bị rơi vào hoàn cảnh đó, người chồng bị xâu xé giữa bên tình và bên hiếu, không biết bỏ ai, theo ai?Có người chủ trương phải bênh mẹ vì mất mẹ thì không còn mẹ khác chứ mất vợ thì còn lấy vợ khác được. Những người ấy sẽ bênh mẹ và mắng vợ mỗi khi nghe mẹ trách móc, không cần phân biệt ai phải ai trái. Cô vợ sẽ buồn; cảm thấy chồng đang bỏ rơi mình. Bản năng tự vệ sẽ trỗi dậy nên khi thấy chồng bênh mẹ chồng, cô vợ sẽ phản ứng mạnh hơn với mẹ chồng mỗi khi bị bắt lỗi. Người chồng bênh mẹ cũng sẽ có thái độ quyết liệt hơn với vợ và cuối cùng như một tất yếu, cô vợ sẽ bỏ về nhà mẹ ruột.
Cách giải quyết
Nếu bạn – người chồng rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi xin đề nghị một giải pháp gồm các bước sau: Trong suy nghĩ của mình, tức thái độ – là đứng về phe vợ ngay để sáng suốt về mặt lý trí hầu phân tích sự thể. Bạn đã biết nguyên do xung đột xuất phát từ đâu nên khi xung đột xảy ra bạn phải chọn phe ngay. Hoàn cảnh xung đột sẽ được kể lại cho bạn có pha lẫn sự chì chiết nếu là từ mẹ; hoặc có lẫn nước mắt nếu là từ vợ. Khi nghe như thế, trong suy nghĩ của mình, bạn phải bênh vợ. Tôi xin nhấn mạnh đây là “trong suy nghĩ” chứ không phải hành động. Nếu không có thái độ rõ ràng, bạn sẽ bị bối rối giữa hiếu và tình, phán đoán không còn sáng suốt. Lý lẽ của việc chọn phe là do trước hết, mẹ bạn là người gây ra mâu thuẫn, là người làm quan trọng lỗi của vợ bạn. Thứ hai, khi lấy vợ là bạn đã báo hiếu, là làm theo ý mẹ, là giúp mẹ an lòng? Giờ đã là người có vợ; bạn không thế báo hiếu theo kiểu con trai độc thân được nữa. Thứ ba, đối với vợ mình, bạn phải có bổn phận của một người chồng – đó là trách nhiệm luân lý và pháp lý. Thứ tư, vợ bạn sẽ sinh con cho bạn; hình ảnh bạn được duy trì mãi mãi về sau là nhờ có vợ bạn. Vậy thì bạn hãy cứ an tâm mà đứng về phe vợ trong vấn đề này.
Báo hiếu với mẹ qua vợ
Khi nghe mẹ kể và đã chọn được chỗ đứng cho mình để sáng suốt phân tích bạn sẽ nhận ra ngay mẹ mình đúng ở điểm nào, sai ở điểm nào. Kể cho bạn xong, mẹ bạn cũng chỉ muốn bạn phải biết “dạy vợ” và phải chia sẻ tình cảm cho bà nhiều hơn cho vợ. Mục đích của bà chỉ là thế thôi. Chính bà đã đi hỏi vợ cho bạn, nên chẳng bao giờ bà có ác tâm với con dâu. Vậy bạn hãy nói với mẹ đại ý là con sẽ bảo vợ con.Đừng gọi vợ là “nó” vì như thế là khuyến khích mẹ tìm lỗi tiếp. Bạn cũng không xin lỗi mẹ thay vợ vì như thế là mất lập trường, và thực sự mẹ bạn chỉ muốn vợ bạn xin lỗi. Bà muốn nàng khuất phục bà. Trong thái độ bênh vợ, bạn sẽ nói chuyện với vợ. Vì đã bênh, nên bạn sẽ từ tốn với vợ. Thái độ đó sẽ làm vợ bạn vui, vì nhận ra chồng mình đang đứng về phía mình. Vì tin tưởng bạn, vợ bạn cũng sẽ nhỏ nhẹ với bạn, sẽ kể nguồn cơn nhưng tỉnh táo hơn, không bù lu bù loa đổ tội cho mẹ hay nức nở để lôi kéo bạn bênh mình. Hai người ở trong trạng thái bênh nhau và tin nhau thì sẽ phân tích được vợ bạn đã sai chỗ nào, đúng chỗ nào.Tất nhiên vợ bạn có thể chống chế nhưng không mãnh liệt, vì biết bạn bênh mình. Khi đó bạn hãy nói với vợ đại ý rằng: “Em biết đấy, anh yêu em, anh bảo vệ em; vì tình yêu anh đã dành cho em nhưng anh lại chỉ có một mình mẹ, anh mong em sẽ vì anh mà báo hiếu với mẹ thay cho anh; một ngày nào đó em cũng sẽ làm mẹ chồng, hẳn em cũng sẽ muốn được con dâu đối xử với mình giống như em đối xử với mẹ bây giờ. Em thấy sao? Em có làm được không? Có gì anh đứng sau em”.Tôi tin rằng nếu được nghe chồng nói những lời như thế, vợ bạn sẽ quên mình để nhận phần thiệt về mình, miễn là mẹ chồng được vui. Mẹ chồng bắt lỗi nàng dâu thật ra là cũng chỉ muốn cô ta làm đúng như mình; chứ không phải muốn điều ác cho cô ấy. Sự hài hòa sẽ dần được tạo lập khi mẹ bạn cảm nhận được “sự khuất phục” của con dâu, vấn đề sẽ khác. 

2 comments Tháng Năm 31, 2006

Có những cái quý hơn tiền…”

TT – Tôi học
cô Lê Thị Nhứt Hoa môn toán năm đệ lục (lớp 7), rồi môn lý, hóa năm đệ tứ (lớp 9). Lúc đó cô là sinh viên năm cuối Trường đại học Khoa học (trước 1975). Cô nghiêm khắc nhưng rất thân thiện với học trò.
Nhỏ Hoàng bị đuổi học oan, cô lên văn phòng bênh vực cho nó. Nhỏ Sanh bỏ nhà đi, cô an ủi khuyên nó chấp nhận gia đình. Nhỏ Liên học kém, cô bảo nó đến nhà cô dạy không lấy tiền, thậm chí còn cho nó tí chút ăn quà. Trong khi các cô giáo khác quần áo, son phấn, cô chỉ mặc bộ áo dài và không trang điểm gì. Cô đi bộ đến trường. Buổi sáng tôi đi từ đường Nguyễn Biểu đến Trường Hưng Đạo trên đường Cống Quỳnh gặp cô đi ngược chiều từ đường Phát Diệm (giờ là Trần Đình Xu) về đường Cộng Hòa (Nguyễn Văn Cừ). Chúng tôi gặp nhau trên đường Võ Tánh (Nguyễn Trãi). Cô trò nhìn nhau cười.Tôi là một học sinh chỉ nổi bật ở tính nghịch ngợm. Tôi vào đại học đúng năm đất nước thống nhất (1975). Tôi học ngành nông nghiệp nhưng Trường đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM rất thân quen với tôi bao năm trời vì cô đã về giảng dạy ở đây. Thời bao cấp cuộc sống vô cùng khó khăn thiếu thốn, mỗi lần trường bán vải, gạo tiêu chuẩn, cô đều gọi tôi đến trường…Trong những lúc đen tối nhất cuộc đời mình, tôi luôn có cô bên cạnh. Thỉnh thoảng cô thường dúi vào tay tôi một ít tiền. Lâu lâu có khoản tiền nhỏ, tôi mang trả cô. Để tôi không áy náy, có khi cô nhận, có khi cô không nhận. Một lần cô cương quyết từ chối, tôi cứ cố nài. Cô nói: “Có những cái quí hơn tiền…”. Tôi không tin nhưng cũng không cãi. Đối với một con bé nghèo nàn, bất đắc chí như tôi, có lẽ đồng tiền là cứu cánh.Bước vào tình yêu, một cô gái không có tiền đồ gì, lý lịch đen thui… ai cũng sợ gây ảnh hưởng đến sự tiến thân của họ. Tôi tìm đến
cô khóc. Cô an ủi tôi rồi bằng một giọng đầy nghị lực, cô dứt khoát: “Người ta có quyền làm mình đau khổ bằng cách này hay bằng cách khác nhưng mình không có quyền làm mình đau khổ…”. Tôi chợt tỉnh và từ đó không chỉ trong tình yêu mà trong quan hệ, công việc, cuộc sống… tôi vẫn không cho phép mình tự làm khổ mình và luôn luôn vui sống…Một buổi sáng đến thăm cô trong ngày sinh nhật Đoàn. Sân trường đại học tổ chức cắm trại với những lều bạt phục vụ chụp ảnh, nước giải khát, thức ăn… Tôi đứng thật lâu bên lều chụp ảnh. Tôi ước ao biết bao được chụp với cô một tấm hình. Nhưng một kiểu ảnh cũng mất của gia đình tôi một bữa ăn. Thôi, để khi nào có tiền…Đất nước mở cửa, với số vốn ngoại ngữ, tôi làm việc cho công ty nước ngoài, đi dạy thêm… rồi trở lại giảng đường để lấy thêm bằng đại học thứ hai. Lo học, lo kiếm tiền, nhiều năm liền tôi đã không đến thăm cô. Cô vẫn còn ở đó, nơi ngôi trường cổ kính kia…Rồi một ngày, trong đám cưới một người bạn, biết người ngồi cạnh là một cử nhân hóa, tôi hỏi theo thói quen, có một chút hãnh diện: “Vậy bạn biết cô Nhứt Hoa chứ?”. “Có, tôi mới đưa đám tang cô vào tuần trước”. Tưởng mình nghe lầm, tôi hỏi lại nhiều lần. Tới lúc tôi muốn anh ta lầm. Nhưng không, cô giáo tôi không còn nữa… Cô không còn chờ tôi đến thăm để cùng chụp với cô một bức ảnh cho dù tôi đã mua được một chiếc máy ảnh từ lâu lắm rồi… Tại sao tôi lại thế nhỉ? Tôi bật khóc nức nở ngay trong tiệc cưới…Từ đó cứ đến ngày 20-11 tôi lại bâng khuâng buồn. Ước gì cô còn sống để tôi được đến thăm cô và kể cô nghe chuyện vui buồn. Có biết bao điều tôi muốn kể cùng cô.Giờ đây tôi đã khá hơn ngày xưa rất nhiều, đã có tiền rủng rỉnh bỏ ngân hàng, đã dư ăn dư mặc, đã có thêm cho mình một bằng đại học… Thỉnh thoảng buổi tối, chạy trên đường Nguyễn Văn Cừ, ngang Trường đại học Khoa học tự nhiên, nhìn vào sân trường với ánh đèn mờ buồn, tôi nhớ cô da diết. Nhớ những buổi tối cô miệt mài bên phòng thí nghiệm. Nhớ hai cô trò cùng ngồi trên bậc tam cấp của trường cùng chia sẻ về cuộc sống, về tình yêu. Tôi chợt nhớ tôi chưa bao giờ đối xử với đứa học trò nào tốt như cô đã từng đối xử với tôi.Học trò cô đã không còn khổ vì tiền nữa nhưng vẫn cô đơn, vẫn mãi tìm cho mình một tình yêu đích thực, vẫn sống trong những ký ức về cô… và thật thấm lời cô nói ngày xưa: “Trên đời có những cái quí hơn tiền…”.  

Add comment Tháng Năm 31, 2006

Sở thích lạ của mẹ tôi

TTO – Dạo đó là vào khoảng cuối thập niên 1970, mỗi gia đình được cấp một cuốn sổ để mua gạo hàng tháng ở các cửa hàng phân phối theo tiêu chuẩn đầu người. Thực tế, nếu không có nguồn trợ cấp, tiền của để dành hay các vật dụng quý giá bán bớt, nhiều gia đình phải lâm vào cảnh thiếu ăn, nhất là những hộ có đông con trai như gia đình tôi lúc ấy. Mẹ tôi, không biết bằng cách nào, vẫn duy trì được những bữa cơm tương đối đầy đủ trong nhà, cho dù thức ăn nhiều khi không còn được phong phú như trước. Một hôm, bà tuyên bố: “Tự nhiên mẹ thích ăn cơm với món rau chuối”. Vài hôm sau, bà lại khẳng định: “Từ giờ trở đi, mẹ chỉ ưng hai món rau chuối và xả băm, còn ai muốn ăn gì thì ăn!”.Anh em tôi đang trong độ tuổi ăn học, người lớn nhất mới vừa ra trường, làm việc cho một cơ quan nhà nước. Việc mỗi tháng anh mang hầu hết tiền lương, gạo và nhu yếu phẩm về nhà làm mẹ rất vui và hài lòng. Mẹ dành cho anh những món ngon nhất trong các bữa ăn, những thứ tốt nhất trong nhà. Người anh được xem như một tấm gương sáng cho các em, mặc dù về sau này sau khi lấy vợ ở riêng anh mới biết là tất cả mọi thứ mình mang về nhà cũng không đủ nuôi bản thân mình, đừng nói đến việc hưởng thụ những thứ mẹ cung ứng. Tôi học trường Sư phạm, chơi với những đứa thuộc loại hay thắc mắc: “Tại sao mình đi học lại phải lo mang gạo về?”. Sau khi bán tất tần tật những gì được nhà trường cấp, có đứa còn nói đùa: “Làm như vậy để tránh cho gia đình khỏi ỷ lại vào khoản học bổng ít ỏi của mình mà không lo làm ăn…”.Chúng tôi cứ vô tâm vô tính để mẹ ăn uống đạm bạc như vậy, thỉnh thoảng trong bữa ăn có món nào ngon, sau bố và ông anh lớn là đến phiên chúng tôi “thầu” hết, chẳng hề bận tâm gì đến mẹ. Có ai hỏi, chúng tôi vẫn nói “Mẹ thích vậy mà!” và mẹ lúc nào cũng gật đầu xác nhận.Khoảng đầu thập niên 80, gia đình tôi có công việc làm thêm: chúng tôi lập ra một cơ sở thủ công mỹ nghệ nhỏ, sản xuất những cái hộp đựng bút học sinh bắng gỗ xinh xắn và rẻ tiền. Bán được hàng, có hôm tôi liều mua đại mấy hộp sữa về biếu cha mẹ. Mẹ vui lắm. Buổi sáng ba ly cà phê sữa được pha cho ba “VIP” trong nhà gồm bố, mẹ và ông anh lớn, mẹ bảo “Bố với mẹ sống được đến giờ là nhờ mấy ly cà phê này đây!”.Không rõ ý mẹ là nhờ có chút sữa bồi dưỡng cơ thể đang bắt đầu héo hon của mình hay vì hành động có vẻ hiếu thảo của mấy đứa con đã bắt đầu biết nghĩ, nhưng ông anh lớn phản đối “Tiền bán hàng để dành mua nguyên vật liệu, không thể tiêu phí như thế này!” và mẹ đành từ bỏ “khoản chi tiêu hoang phí” đó bằng cách nói “Thôi, mẹ ngán sữa rồi”.Đến khi chúng tôi ra trường, lấy vợ, đi làm, có con, mẹ vẫn cứ lụm cụm tuổi già trông nom các cháu như những đứa con ngày xưa, có điều không còn được nhanh nhẹn như trước nên thỉnh thoảng chúng tôi cũng bực mình vì mẹ. Mấy cô con dâu đôi lúc mua cho mẹ miếng gì ngon hoặc tấm áo đẹp mẹ đều từ chối: “Thôi nhé, mẹ không thích đâu. Để dành mà lo cho các cháu đi, chúng nó cần hơn!”. Chúng tôi vẫn tin là mẹ càng già càng có nhiều sở thích lạ mà chẳng để ý gì. Mấy đứa con trai được mẹ chăm bẵm bao nhiêu năm, thường bảo mấy cô vợ “Mặc kệ mẹ! Mẹ già rồi, có khi cứ để yên vậy mẹ thích hơn!”.Hôm mẹ bắt đầu đau, có đứa vẫn nghĩ: “Mấy người già trái tính trái nết, đau một tý mà làm ầm ĩ cả lên!”. Khi mẹ nằng nặc đòi vào bệnh viện bằng xe cứu thương, chứ không chịu đi taxi, em tôi gắt: “Ôi giời, xe cứu thương đắt lắm mẹ ơi!” mà không nghĩ ra rằng thân thể mẹ tôi đang bị đau đớn cùng cực, rất sợ bị xóc trên đường.Sau khoảng một tuần nằm bệnh viện, mẹ tôi qua đời. Bác sĩ bảo mẹ bị suy kiệt trầm trọng do nhiều năm ăn uống kém cỏi, cơ thể không còn thói quen hấp thụ chất dinh dưỡng và không đáp ứng tốt với thuốc…  Nhiều lần do tò mò tôi thử ăn rau chuối và xả băm, hai món mà mẹ tôi lúc sinh thời ưa thích. Tôi không thấy ngon lành chút nào. Nó chỉ như một thứ ăn độn để đánh lừa bao tử, và chẳng ai nói rằng nó bổ dưỡng hay có thể thay thế được thức ăn. Nhiều năm sau ngày mẹ mất, tôi thấy ân hận. Tôi đã nhu nhược không dám mua cho mẹ thật nhiều sữa, loại thực phẩm mà cơ thể mẹ có thể hấp thụ. Chúng tôi đã không để ý gì đến mẹ, người hầu như chưa bao giờ đòi hỏi điều gì tốt lành cho bản thân, người chỉ biết lặng lẽ hy sinh cho chồng con bằng cách… giả vờ thích ăn rau chuối và xả băm trong suốt một thời gian dài, để phần chút thịt cá ít ỏi cho những đứa con trai vô tâm vô tính, những người dù học vấn cao đến đâu vẫn không hiểu hết được tấm lòng cao cả của một người mẹ… 

 

Add comment Tháng Năm 31, 2006

Một chút trong cuộc đời

 

Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn. Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm. Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất. Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát. Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt. Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa. Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau. Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại. Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công. Đó là những cái "một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta. Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi".

Add comment Tháng Năm 31, 2006

Ẩn số tình yêu

(Dân trí) – Những trái tim đang yêu nhìn nhau bằng nhãn quan riêng của mình. Có nghiên cứu cho rằng chúng ta lý tưởng hóa người yêu. Càng nhiều khiếm khuyết và bất mãn, ta càng muốn họ hoàn hảo.

Yêu mình và yêu người

Có người cho rằng bạn cần yêu bản thân trước khi có thể yêu người khác – một tình yêu thực sự. Nếu không yêu thích chính mình, luôn cảm thấy mình không ổn, bạn sẽ không thể yêu. Khi đó, hoặc bạn lảng tránh, hoặc rất dễ phụ thuộc. 

Điều thú vị là càng tự tin càng ít yêu và mất mát. Người tự đánh giá mình không cao, ngược lại, dường dễ yêu và dễ mất tình yêu hơn.  

Một phép so sánh về giới cho thấy người đàn ông càng tự cao tự đại càng ít “yêu dạt dào”. Trái lại, phụ nữ cho dù coi hình ảnh bản thân cao hay thấp đều dễ dốc hết tâm trí vào tình yêu và có xu hướng lý tưởng hóa "người ấy".

Yêu thực sự?  

Nhà tâm lý học Hunt đề xuất một vài câu hỏi giúp tự khám phá tình yêu:

1. Bạn có để tâm đến cảm nhận của người ấy? Nếu bạn hẹn hò với một người chỉ vì muốn hẹn hò hay vì vẻ bề ngoài của họ thì đó không phải tình yêu.

2. Bạn có thể trải qua hàng giờ, thậm chí cả đêm với một người mà không ôm hôn, thậm chí không chạm vào người đó? Nếu bạn không thể, đó không phải tình yêu.

3. Chỉ hai người với nhau liệu có đủ để bạn thấy dễ chịu và hạnh phúc? Nếu bạn cần thêm ai đó cho vui thì đó cũng không thể là tình yêu.

4. Hai người có thuận lòng? Nếu các bạn gây cãi, gây tổn thương, ghen tuông, dày vò và chỉ trích lẫn nhau, đó không phải tình yêu.

5. Ngay cả khi đang có người yêu, bạn vẫn bí mật hẹn hò với người khác? Bạn không yêu rồi.

6. Bạn có thể hoàn toàn trung thực và cởi mở? Hãy coi chừng nếu bạn ích kỷ, thiếu chân thành, ức chế và không thể bộc lộ cảm xúc của mình. Có thể bạn chưa yêu.

7. Bạn bắt đầu nghĩ đến người ấy như một phần cuộc sống của bạn. Bạn đang yêu rồi đấy.

Hoài NgaThế Giới Học Đường(Dân trí) – Những trái tim đang yêu nhìn nhau bằng nhãn quan riêng của mình. Có nghiên cứu cho rằng chúng ta lý tưởng hóa người yêu. Càng nhiều khiếm khuyết và bất mãn, ta càng muốn họ hoàn hảo.

Yêu mình và yêu người

Có người cho rằng bạn cần yêu bản thân trước khi có thể yêu người khác – một tình yêu thực sự. Nếu không yêu thích chính mình, luôn cảm thấy mình không ổn, bạn sẽ không thể yêu. Khi đó, hoặc bạn lảng tránh, hoặc rất dễ phụ thuộc. 

Điều thú vị là càng tự tin càng ít yêu và mất mát. Người tự đánh giá mình không cao, ngược lại, dường dễ yêu và dễ mất tình yêu hơn.  

Một phép so sánh về giới cho thấy người đàn ông càng tự cao tự đại càng ít “yêu dạt dào”. Trái lại, phụ nữ cho dù coi hình ảnh bản thân cao hay thấp đều dễ dốc hết tâm trí vào tình yêu và có xu hướng lý tưởng hóa "người ấy".

Yêu thực sự?  

Nhà tâm lý học Hunt đề xuất một vài câu hỏi giúp tự khám phá tình yêu:

1. Bạn có để tâm đến cảm nhận của người ấy? Nếu bạn hẹn hò với một người chỉ vì muốn hẹn hò hay vì vẻ bề ngoài của họ thì đó không phải tình yêu.

2. Bạn có thể trải qua hàng giờ, thậm chí cả đêm với một người mà không ôm hôn, thậm chí không chạm vào người đó? Nếu bạn không thể, đó không phải tình yêu.

3. Chỉ hai người với nhau liệu có đủ để bạn thấy dễ chịu và hạnh phúc? Nếu bạn cần thêm ai đó cho vui thì đó cũng không thể là tình yêu.

4. Hai người có thuận lòng? Nếu các bạn gây cãi, gây tổn thương, ghen tuông, dày vò và chỉ trích lẫn nhau, đó không phải tình yêu.

5. Ngay cả khi đang có người yêu, bạn vẫn bí mật hẹn hò với người khác? Bạn không yêu rồi.

6. Bạn có thể hoàn toàn trung thực và cởi mở? Hãy coi chừng nếu bạn ích kỷ, thiếu chân thành, ức chế và không thể bộc lộ cảm xúc của mình. Có thể bạn chưa yêu.

7. Bạn bắt đầu nghĩ đến người ấy như một phần cuộc sống của bạn. Bạn đang yêu rồi đấy.

haitien

Thế Giới Học Đường

Add comment Tháng Năm 27, 2006

Pages

Categories

Links

Meta

Calendar

Tháng Mười Một 2009
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Feb    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

Posts by Month

Posts by Category