Posts filed under 'Gia đình - Bạn bè'




Một nữ tiếp viên trở về từ cõi chết – câu chuyện về sự vươn lên kì diệu

Chiếc xe tải chở nặng đã đâm vào xe ô tô 12 chỗ ngồi, trên có 9 tiếp viên hàng không. Lái xe và 2 tiếp viên chết tại chỗ. Số còn lại đều bị thương, nhưng nặng nhất là Hoàng Thị Thu Hằng.

Cách đây 6 năm, một tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra với các tiếp viên hàng không Vietnam Airlines trên địa phận huyện Đông Anh (Hà Nội).

Một chiếc xe tải chở nặng đã đâm vào xe ô tô 12 chỗ ngồi, trên có 9 tiếp viên. Lái xe và 2 tiếp viên chết tại chỗ. Số còn lại đều bị thương, nhưng nặng nhất là Hoàng Thị Thu Hằng: mặt nát nhừ, sụp xương lồng ngực, vỡ xương chậu, gẫy chân trái…

Tai nạn thảm khốc

Bà Lê Hoàng Hoa, phó Đoàn trưởng đoàn tiếp viên cho biết: Gương mặt của Hằng “12” (tên, kèm theo số thứ tự là cách gọi đặc trưng của các tiếp viên hàng không) được như bây giờ là cả một sự diệu kỳ của y học. Tai nạn xảy ra lúc 22g30 ngày 6-9-2000. Nhận được tin, chúng tôi đã đến ngay hiện trường.

Mặt Hằng nát nhừ, nên mọi người cứ nghĩ đấy là Tâm (vì hôm ấy không phải phiên làm việc của Hằng, Tâm bận nên nhờ Hằng bay giúp). Ngay cả bố của Hằng cũng không nhận ra. Cuối cùng nhờ một chiếc nhẫn bạc trên tay nạn nhân ông mới biết đây là con mình.

Bác sĩ Giang – bệnh viện Việt – Đức, khâu lại mặt cho Hằng, tổng cộng 154 mũi. Ông kể, khi ấy ông không nghĩ Hằng có thể sống, “vì nghe nói cô gái này là tiếp viên hàng không, lại hiền và ngoan nên tôi đã khâu kĩ hơn, để khi liệm trang điểm cho đẹp”.

Trong khoảng thời gian hơn 10 tiếng đồng hồ, Hằng phải tiếp tổng cộng 23 đơn vị máu. Đến quãng 6g chiều ngày hôm sau cơ thể Hằng không nhận máu nữa. Nhiều người đã nghĩ đến tình huống xấu nhất, bởi vì Hằng sống được đến lúc này cũng đã là ngoài dự liệu.

Bên ngoài hành lang bệnh viện luôn có các bạn cùng đoàn tiếp viên, ăn chực nằm chờ cùng người nhà. Hàng chục cánh tay sẵn sàng đưa lên, xin được hiến máu cứu Hằng.

“Tiếp viên chúng tôi thương nhau bằng một tình thương đặc biệt. Bay lên trời cao, mọi thứ ranh giới đều trở nên mong manh, khiến người ta gắn bó với nhau, như những người cùng vào sinh ra tử”.

Cánh tay trái của Hằng gẫy vụn, lòi cả xương ra ngoài. Đã có lúc người ta tính bỏ nó đi để tập trung cứu người. Nhưng nhờ sự tác động của bà Lê Hoàng Hoa và “bàn tay vàng” của bác sĩ Nguyễn Văn Thạch (nay là phó Viện trưởng BV Việt – Đức) mà bàn tay của Hằng đã được cứu. “Không có tay trái thì chẳng biết bây giờ tôi sẽ ra sao. Vì khi tôi tỉnh lại mới phát hiện ra cánh tay phải và nửa thân người bị liệt”.

Ròng rã 3 tháng rưỡi Hằng lúc mê lúc tỉnh. Người liệt, tiền cạn. Bác sĩ khuyên: “BV chữa được đến thế này thôi. Gia đình nên cho bệnh nhân về nhà, nằm ở đây chỉ thêm tốn tiền viện phí. Đành phải trông vào phúc phận của bệnh nhân vậy…”.

Hằng kể lại: – Hành khách đi máy bay thường thấy các tiếp viên trẻ trung, tươi tắn, vui vẻ. Thật ra nghề này rất vất vả. Sau mỗi chuyến bay, chúng tôi mệt rũ, cứ ngồi lên xe ô tô là tất cả lăn ra ngủ. Tôi không ngờ buổi tối định mệnh ấy, tôi đã “ngủ” liền một mạch, gần 1 năm, có lúc tưởng không bao giờ tỉnh lại nữa.

Về nhà, mê thì thôi, cứ tỉnh là Hằng la hét, chửi bới. Hệ thần kinh không kiểm soát nổi cơ thể, việc bài tiết không chủ động được, phân và nước tiểu cứ trào ra. Gia đình phải chia ca, 6 người phục vụ Hằng một ngày.

Trước tình cảnh ấy, bố Hằng họp gia đình lại, quyết định trong nhà có gì bán hết, miễn là cứu được con. Mấy người anh, em Hằng hưởng ứng, nếu cần, về quê ở, bán nhà ở Hà Nội đi để lấy tiền chữa bệnh cho cô.

Gia đình Hằng mời nhiều thầy thuốc, Đông – Tây y đủ cả, lại mời thầy thuốc Trung Quốc, ấn Độ nữa… nhưng đều không kết quả. Càng ngày Hằng càng la hét, chửi bới tợn. Ngoài người nhà, hàng xóm trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ của Hằng.

Gia đình quyết định đưa Hằng vào nhà thương điên. Bác sĩ ở đây khuyên: “Cô gái này không đập phá, đánh nhau, chỉ chửi thôi, mang về nhà thì còn sống được thêm, chứ để đây thì mau chết lắm…” Gia đình sợ quá, vội đưa cô về. Và cuộc sống chán nản, tuyệt vọng lại tiếp diễn, không biết đến bao giờ…

Cơ hội được tái sinh

Một hôm, bố một người bạn tiếp viên giới thiệu cho gia đình Hằng bác sĩ Nguyễn Viết Thiêm. Bố Hằng kể lại: “Lúc ấy trong lòng tôi chẳng tin. Bao nhiêu thầy rồi, tốn kém tiền tỉ, có ai chữa được cho con gái tôi đâu ? Nhưng còn nước, còn tát. Tôi đến nhà bác sĩ Thiêm ở 44 Hàng Cót.

Ông Thiêm ở trong một căn phòng chật, tiện nghi cũng chẳng khá gì. Khám xong, ông chỉ nói ngắn gọn: “Bệnh này tôi chữa được”. Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Vì từ trước tới nay, chưa thầy thuốc nào dám khẳng định như vậy. Ông Thiêm kê đơn, chỉ chỗ mua thuốc và từ chối nhận tiền khám bệnh. Chắc ông đoán ra, chúng tôi đã quá khổ rồi…”.

Thuốc trị bệnh thần kinh đắt kinh khủng. Không đơn thuốc nào dưới 5 triệu đồng. Tháng đầu tiên, riêng tiền thuốc đã mất khoảng 100 triệu. “Nhưng kỳ lạ thay, đó là những liều tiên dược, uống tới đâu, khỏi tới đó. Bố tôi kể lại, chỉ khoảng 10 ngày sau tôi đã điều khiển được một phần cơ thể, quan trọng nhất là sự bài tiết.

Gần một tháng sau tôi không còn la hét, chửi bới nữa mà lại có thể nói được tiếng Anh, tiếng Hoa cho mọi người nghe. Trước đây, tôi là phát ngôn viên tiếng Hoa trên máy bay mà…”.

Bố Hằng nghẹn ngào: “Bác sĩ Thiêm đúng là người sinh ra con tôi lần thứ hai. Ơn tái tạo chúng tôi không bao giờ quên, chẳng biết làm thế nào để đền đáp. Chỉ biết sống tết, chết giỗ…”.

Chúng tôi ngắt lời: “Tháng nào cũng 100 triệu tiền thuốc ư?” – “Không. Thuốc cứ rút dần, bây giờ Hằng vẫn phải uống theo đơn của bác sĩ, nhưng chỉ mất hơn 1 triệu đồng/tháng thôi”.

Hằng được điều trị hỗ trợ bằng thuốc Đông Y của ông Lang Tuất ở Vĩnh Hồ, tính đến nay đã uống tới 5, 6 trăm thang; tập Thiền để chữa bệnh theo phương pháp của thầy Đỉnh…

Bệnh thần kinh dứt, đó là điều mà cả gia đình Hằng và bản thân cô trước đây không dám mơ tới. Nhưng tiếp theo Hằng phải đối mặt với tình trạng liệt nửa người.

“Chỉ có ai bị liệt mới thấu hiểu nỗi buồn tủi, bất lực, đau đớn cả về tâm hồn lẫn thể xác của người bệnh. Nhất là tôi, từng là một tiếp viên, bay trên chín tầng mây, bao hoài bão còn ở phía trước…

Bây giờ tay chân không thể cử động, cơm phải có người bón, vệ sinh phải có người giúp. Tôi đã nghĩ đến cái chết, đến sự giải thoát. Nhưng trong hoàn cảnh của tôi lúc ấy, muốn quyên sinh không dễ. Người nhà ngày đêm túc trực, canh từng miếng ăn, giấc ngủ cho tôi…”.

Trong sự bi quan của Hằng, chúng tôi đoán rằng có cả những mất mát tình cảm riêng tư mà chúng tôi từng được nghe kể lại trước đó. Hỏi Hằng, cô từ chối không nói. Chúng tôi thử tìm một cách tiếp cận khác: “Tai nạn xảy ra năm Hằng 28 tuổi. Tình trạng hôn nhân của Hằng khi ấy thế nào ?” – “Tôi vừa lấy chồng được vài tháng và đang rất hạnh phúc”. – “Còn sau tai nạn?” – “Tôi đã mất tất cả mọi thứ, trừ gia đình. Chỉ có những người trong gia đình là ở bên bạn trong mọi hiểm nguy, còn lại tất cả đều phù phiếm.

Tiền bạc gia đình bỏ ra cho tôi nhiều lắm, nhưng tình cảm, sự chăm sóc của gia đình dành cho tôi mới không gì sánh nổi. Và tôi hiểu thêm 2 điều. Một: chỉ trong hoạn nạn mới biết ai tốt, xấu. Hai: trên đời này, khó nhất là tìm được người tri kỷ”.

Đứng dậy

“Hồi tôi mới bị nạn, bố mẹ tôi thường nói: Nếu đánh đổi được cuộc sống của bố mẹ cho con, thì bố mẹ đổi ngay. Còn tôi cũng thế, nếu cần đến mạng sống của tôi, tôi sẵn sàng hy sinh vì bố mẹ. Chính vì lẽ đó, sau nhiều đêm thức trắng, cuối cùng tôi quyết định: tập đi”.

Những ngày đầu, muốn đưa Hằng dậy phải cần tới 4 người (bố, mẹ, anh, em). “Mọi người phải kéo lê tôi từng bước chân bởi cả cơ thể tôi mềm nhũn. Cứ thế, ròng rã suốt một năm trời. Khi nào tôi chán nản, tuyệt vọng, mẹ lại mỉm cười bảo tôi: “Nào, đứng dậy, con gái mới ba tuổi của mẹ ơi…” Tôi hiểu bà phải giấu vào trong lòng những giọt nước mắt”.

Thế rồi Hằng bắt đầu tập được với xe lăn. Hai mẹ con chọn khu vực khách sạn Daewoo làm nơi tập luyện. Hàng ngày cô và mẹ dậy từ 3g sáng, vì vào thời gian này vắng người qua lại, không sợ bị va chạm. Tập liền một mạch tới 6g mới quay về nhà.

Hai mẹ con tập rất đều, không bỏ buổi nào trừ những hôm mưa to, gió lớn. Sự bền bỉ ấy đã đem lại kết quả: sau một thời gian dài Hằng không phải nhờ mẹ nữa, cô tự đi tập bằng gậy và ô.

“Có những hôm 3 giờ sáng tôi thức dậy, nằm nghe mưa, đợi mãi mới tạnh. Chống gậy ra đường, đi được một quãng trời lại đổ cơn mưa. Một mình, đường vắng, đi chậm, không kịp tìm chỗ trú, người ướt hết…

Nhưng tôi tự nhủ, không được lùi, cứ từng bước một, tiến lên. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, mình không thể mãi là gánh nặng cho bố mẹ! Rồi đến một ngày, tôi đã tự đi được trên đôi chân của mình không cần gậy chống !”.

Mẹ tôi bảo: “Con nó tự tập tuy có đỡ, nhưng chậm. Bố tìm xem quanh đây có chỗ nào hướng dẫn phục hồi chức năng không ?” Bố tôi đi hỏi, thì ra trong quận tôi ở có một nơi như thế thật. Từ đó, tôi theo anh trai đến CLB Khúc Hạo. Anh tôi phải bỏ cả việc làm để hàng ngày đưa tôi đi và tập cùng với tôi.

Một hôm bố tôi nói: “Bây giờ con đi lại đã khá hơn, nhà mình không thể lo tiền thuốc thang cho con mãi được, bố sẽ đưa con lên chỗ ông Tổng giám đốc, xin cho con đi làm…”.

Bố Hằng thú nhận với chúng tôi: “Tôi thương con đứt ruột, nỡ nào bắt nó đang tật bệnh thế phải đi làm? Nói vậy là để khích vào lòng tự trọng của nó. Tôi chỉ là cái anh lái xe, không được học hành gì nhiều. Nhưng tôi biết, chỉ có đi làm, tái hòa nhập với xã hội thì con tôi mới có cơ hội trở lại là người bình thường”.

Y tế hàng không kiểm tra, tỉ lệ thương tật của Hằng là 71%, sức khỏe loại 5, mà trong ngành, chỉ xếp loại 3 đã bị loại rồi. Ông Nguyễn Xuân Hiển – TGĐ Vietnam Airlines trực tiếp phỏng vấn Hằng: – “Nguyện vọng của cháu bây giờ ?” – “Được làm bất cứ việc gì phù hợp với sức khỏe” – “Cháu còn nhớ tiếng Anh, tiếng Hoa không? Nói tôi nghe”. Nghe xong ông phê vào đơn xin việc: “Lưu ý trường hợp này, bố trí việc thích hợp. Xong, báo cáo lại cho tôi”.

“Cô Lê Hoàng Hoa, người đã giúp đỡ tôi trong những lúc khó khăn nhất khi tôi gặp nạn, nay lại là người nhận tôi về, cho tôi làm việc tại Thư viện Đoàn Tiếp viên. Thế là sau 4 năm, tôi được đi làm trở lại!”.

Hiện nay Hằng đã có thể tự ra xe buýt hàng không đi từ Quần Ngựa sang Gia Lâm và tự trở về nhà. Suốt 2 năm, cô chưa nghỉ ốm một lần, dù không phải lúc nào cũng khỏe. Ngôi nhà 2 mặt phố trước kia, gia đình đã phải bán đi để lấy tiền chữa bệnh. Bây giờ Hằng ở với bố mẹ và một người em trong ngôi nhà bé hơn, nằm sâu trong hẻm một ngõ nhỏ trên đường Văn Cao.

Không phụ lòng những người cho tôi được sống

Ở thư viện, hàng ngày Hằng phục vụ mọi người đến mượn sách. Bàn tay phải liệt, cô viết và làm việc bằng tay trái. Đến nhà Hằng, chúng tôi để ý thấy trên tường treo một số bức tranh, giống như của trẻ con vẽ ra, phối mầu cũng khá. Bố Hằng cho biết: tác giả chính là cô. Hằng tập vẽ để luyện sự khéo léo cho tay trái thay tay phải.

Chúng tôi hỏi: “Lương đi làm có đủ nuôi sống bản thân không?”.

- Mới chỉ đủ tiền mua thuốc hàng tháng, dư ra một chút, tôi vẫn phải sống dựa vào bố mẹ và các anh em là chính. Tôi biết mình không đủ sức khỏe, nhờ sự giúp đỡ của các đồng nghiệp nên mới được đi làm. Với tôi, được đi làm thôi đã là hạnh phúc. Tôi luôn áy náy vì không biết bao giờ mới trả được nghĩa cử ấy.

* Thế còn tương lai?

- Hàng ngày tôi vẫn uống thuốc và luyện tập. Cho đến trước khi bị tai nạn, tôi thấy mọi thứ toàn mầu hồng, tôi chỉ nhìn về phía trước với bao dự định, hoài bão. Còn bây giờ, tôi đã hiểu ra, cuộc sống thật là đáng quý. Biết bao nhiêu người đã phải vật lộn để giữ lại cuộc sống cho tôi.

Những người khỏe mạnh, nhất là các bạn trẻ, hãy làm những điều tốt đẹp cho cuộc sống này. Có những điều đối với các bạn là bình thường, nhưng với người tàn tật như chúng tôi lại là vô giá. Đã nhiều lần, nhìn người bán ve chai đi qua cửa nhà, tôi chỉ ước mơ được như họ thôi, thật đấy.

* Còn nếu được ước mơ thêm?

- Khỏe mạnh như người bình thường, có việc làm ổn định, và một gia đình riêng ấm cúng.

Chúng tôi tự hỏi, tại sao một cô gái tật nguyền, mang trong mình một tình riêng mất mát, vẫn có thể lạc quan mơ ước về tương lai và nghĩ tới những điều tốt lành cho người khác?

Hằng nói: “Phải sống. Và sống có ích. Tôi không thể phụ lòng những người đã cho tôi được sống”.

4 comments Tháng tám 30, 2006

Đặc biệt cho các em thiếu nhi!

Ngày 1/6 đến rồi, chúc các em thiếu nhi luôn học giỏi, ngoan ngoãn và vui tươi. Nhân dịp này, 24H gửi tới các em chùm tranh vui độc nhất vô nhị.
Nào, chúng ta cùng cười lên!!!

Ồ, hamberger… ngon tuyệt!

Lêu lêu, tớ học xong bài rồi, được đi chơi đây. Các cậu cũng cố lên nhé!

Hehe, các cậu có hay mút tay như tớ không?

Còn tớ chỉ khoái leo trèo thôi!

Tên này cứ thích trêu trọc tớ hoài à! Các cậu xem, hắn còn cho tay vào miệng tớ nữa chứ, mất vệ sinh quá! Các cậu đừng bắt trước hắn nhé!


Tớ hay bị ba mẹ mắng là đồ nghịch ngợm đấy!

Chị em tớ quý nhau lắm đó!

Các cậu thấy tớ có xinh không?

Add comment Tháng Sáu 1, 2006

Xung đột mẹ chồng – nàng dâu

Xung đột mẹ chồng – nàng dâu là khá phổ biến, ngay cả trong xã hội hiện đại và cũng là nỗi lo lớn của nhiều cô gái sắp lên xe hoa. Thế nhưng, một giải pháp thỏa đáng cho xung đột này là rất khó và để có được một sự hòa hợp nhất định thì vai trò của người chồng là rất quan trọng.
Cội rễ của vấn đề

Chuyện mẹ chồng – nàng dâu thường là do… các bà mẹ chồng gây ra, vì không có cô con dâu nào thoạt đầu dám hỗn với mẹ chồng. Sự việc bắt đầu do bà mẹ thấy con trai mình đã yêu vợ nó nhiều hơn yêu mình. Bà thấy mất mát tình cảm. Ngày xưa, tình cảm của con trai được dành trọn vẹn cho bà, không phải chia sẻ với ai, nay bị con dâu lấy bớt đi, bà ghen với con dâu cũng… đúng thôi! Đó là một tình cảm tự nhiên khi lý trí không đủ sức can thiệp để bà mẹ chồng nhận ra mình đã sai.Bên cạnh đó, nhiều anh con trai quá “vô tư” khi chăm sóc vợ quá lộ liễu trước mắt mẹ, “quên” quan tâm đến mẹ. Ví dụ ngày 8/3 tặng hoa cho vợ, nhưng bạn lại quên tặng cho mẹ chẳng hạn. Vì ghen nên bà mẹ “chẻ sợi tóc làm tư” để tìm lỗi của con dâu rồi ca thán với con trai nhằm khôi phục tình cảm của nó đối với mình. Khi bị rơi vào hoàn cảnh đó, người chồng bị xâu xé giữa bên tình và bên hiếu, không biết bỏ ai, theo ai?Có người chủ trương phải bênh mẹ vì mất mẹ thì không còn mẹ khác chứ mất vợ thì còn lấy vợ khác được. Những người ấy sẽ bênh mẹ và mắng vợ mỗi khi nghe mẹ trách móc, không cần phân biệt ai phải ai trái. Cô vợ sẽ buồn; cảm thấy chồng đang bỏ rơi mình. Bản năng tự vệ sẽ trỗi dậy nên khi thấy chồng bênh mẹ chồng, cô vợ sẽ phản ứng mạnh hơn với mẹ chồng mỗi khi bị bắt lỗi. Người chồng bênh mẹ cũng sẽ có thái độ quyết liệt hơn với vợ và cuối cùng như một tất yếu, cô vợ sẽ bỏ về nhà mẹ ruột.
Cách giải quyết
Nếu bạn – người chồng rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi xin đề nghị một giải pháp gồm các bước sau: Trong suy nghĩ của mình, tức thái độ – là đứng về phe vợ ngay để sáng suốt về mặt lý trí hầu phân tích sự thể. Bạn đã biết nguyên do xung đột xuất phát từ đâu nên khi xung đột xảy ra bạn phải chọn phe ngay. Hoàn cảnh xung đột sẽ được kể lại cho bạn có pha lẫn sự chì chiết nếu là từ mẹ; hoặc có lẫn nước mắt nếu là từ vợ. Khi nghe như thế, trong suy nghĩ của mình, bạn phải bênh vợ. Tôi xin nhấn mạnh đây là “trong suy nghĩ” chứ không phải hành động. Nếu không có thái độ rõ ràng, bạn sẽ bị bối rối giữa hiếu và tình, phán đoán không còn sáng suốt. Lý lẽ của việc chọn phe là do trước hết, mẹ bạn là người gây ra mâu thuẫn, là người làm quan trọng lỗi của vợ bạn. Thứ hai, khi lấy vợ là bạn đã báo hiếu, là làm theo ý mẹ, là giúp mẹ an lòng? Giờ đã là người có vợ; bạn không thế báo hiếu theo kiểu con trai độc thân được nữa. Thứ ba, đối với vợ mình, bạn phải có bổn phận của một người chồng – đó là trách nhiệm luân lý và pháp lý. Thứ tư, vợ bạn sẽ sinh con cho bạn; hình ảnh bạn được duy trì mãi mãi về sau là nhờ có vợ bạn. Vậy thì bạn hãy cứ an tâm mà đứng về phe vợ trong vấn đề này.
Báo hiếu với mẹ qua vợ
Khi nghe mẹ kể và đã chọn được chỗ đứng cho mình để sáng suốt phân tích bạn sẽ nhận ra ngay mẹ mình đúng ở điểm nào, sai ở điểm nào. Kể cho bạn xong, mẹ bạn cũng chỉ muốn bạn phải biết “dạy vợ” và phải chia sẻ tình cảm cho bà nhiều hơn cho vợ. Mục đích của bà chỉ là thế thôi. Chính bà đã đi hỏi vợ cho bạn, nên chẳng bao giờ bà có ác tâm với con dâu. Vậy bạn hãy nói với mẹ đại ý là con sẽ bảo vợ con.Đừng gọi vợ là “nó” vì như thế là khuyến khích mẹ tìm lỗi tiếp. Bạn cũng không xin lỗi mẹ thay vợ vì như thế là mất lập trường, và thực sự mẹ bạn chỉ muốn vợ bạn xin lỗi. Bà muốn nàng khuất phục bà. Trong thái độ bênh vợ, bạn sẽ nói chuyện với vợ. Vì đã bênh, nên bạn sẽ từ tốn với vợ. Thái độ đó sẽ làm vợ bạn vui, vì nhận ra chồng mình đang đứng về phía mình. Vì tin tưởng bạn, vợ bạn cũng sẽ nhỏ nhẹ với bạn, sẽ kể nguồn cơn nhưng tỉnh táo hơn, không bù lu bù loa đổ tội cho mẹ hay nức nở để lôi kéo bạn bênh mình. Hai người ở trong trạng thái bênh nhau và tin nhau thì sẽ phân tích được vợ bạn đã sai chỗ nào, đúng chỗ nào.Tất nhiên vợ bạn có thể chống chế nhưng không mãnh liệt, vì biết bạn bênh mình. Khi đó bạn hãy nói với vợ đại ý rằng: “Em biết đấy, anh yêu em, anh bảo vệ em; vì tình yêu anh đã dành cho em nhưng anh lại chỉ có một mình mẹ, anh mong em sẽ vì anh mà báo hiếu với mẹ thay cho anh; một ngày nào đó em cũng sẽ làm mẹ chồng, hẳn em cũng sẽ muốn được con dâu đối xử với mình giống như em đối xử với mẹ bây giờ. Em thấy sao? Em có làm được không? Có gì anh đứng sau em”.Tôi tin rằng nếu được nghe chồng nói những lời như thế, vợ bạn sẽ quên mình để nhận phần thiệt về mình, miễn là mẹ chồng được vui. Mẹ chồng bắt lỗi nàng dâu thật ra là cũng chỉ muốn cô ta làm đúng như mình; chứ không phải muốn điều ác cho cô ấy. Sự hài hòa sẽ dần được tạo lập khi mẹ bạn cảm nhận được “sự khuất phục” của con dâu, vấn đề sẽ khác. 

2 comments Tháng Năm 31, 2006

Tình biển

TTO – Tôi gặp anh tình cờ trong một chuyến đi thực tế về quê anh. Cái giọng nói miền Trung nằng nặng khó nghe ghê nhưng đến sau này tôi mới nhận ra đối với tôi nó quan trọng đến thế! Lần đầu tiên gặp anh, anh không đọng ấn tượng gì, cũng chẳng hề đặc biệt. Nhưng rồi tôi cũng phải trở về Hà Nội, nơi xe cộ ồn ào và mọi cái đều bon chen tôi mới thấy nhớ da diết cảnh quê êm đềm ấy. Một thời gian sau tôi gặp lại anh, cũng tình cờ như chuyến đi tôi về với biển. Vậy là sau ngày ấy chúng tôi đã ở lại bên nhau suốt những năm tháng trong cuộc đời sinh viên của tôi. Đó là những năm tháng không mấy êm đềm nhưng nếu như cho tôi lựa chọn lại, tôi vẫn mong sẽ vẫn được tình cờ gặp lại anh.Mảnh đất khô cằn với gió Lào bỏng rát quê anh đã làm cho anh cứng cỏi và chịu đựng. Ngày ấy anh đã yêu tôi với cả trái tim, nhưng lại không hề nói. Tôi cũng đã yêu anh, đó không phải là một tình yêu sét đánh nhưng nó thấm dần vào từng mạch máu nhỏ, thấm cả vào từng thớ thịt trong con người tôi để cho đến hết cả cuộc đời này chắc tôi sẽ không bao giờ có thể quên anh và những ngày tháng đó. Tôi lặng lẽ đi bên đời anh, lắng nghe những nỗi khổ anh phải chịu đựng, những vất vả bộn bề trong cuộc sống thường nhật của anh bằng nhịp đập trái tim mình. Nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao ngày ấy anh lại không chịu nói ra. Giá mà anh có thể nói ra những suy nghĩ của mình, về tương lai của hai đứa, thì có lẽ hôm nay chúng tôi đã khác rồi.Nhưng cuối cùng thì ngày ấy anh cũng quyết định rời xa tôi. Tôi đã tưởng mình không thể chịu nổi, không thể chia sẻ cùng ai những ạt ào ở trong lòng. Kỷ niệm về anh tràn ngập trong trái tim và tâm trí tôi. Có lúc tôi định rời xa thế giới này, nhưng vì gia đình tôi đã gắng vượt qua. Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn sợ nỗi đau của ngày ấy nên chẳng dám yêu ai. Bởi tình yêu tôi dành cho anh đã là quá đủ, hay ngày ấy anh rời xa tôi và mang đi hết cả tình yêu ấy mất rồi? Trái tim tôi lạnh giá, ánh mắt tôi vô cảm trước tất cả những người đàn ông đến bên tôi kể từ ngày anh ra đi. Người ta cứ nói thời gian sẽ làm lành những vết thương ở trong lòng, nhưng với tôi điều đó không có tác dụng. …Nhiều năm sau, tôi quyết định trở lại quê anh, mảnh đất đầu tiên tôi gặp anh, hay đó là nơi lần đầu tiên tôi thấy gắn bó như chính quê hương mình vậy.Đó là một ngày cuối tuần, tôi mua một chiếc vé và lên tàu tìm về quê anh. Nhưng sao cuộc đời lại trớ trêu đến thế? Tôi tìm đúng số ghế và lặng lẽ ngồi xuống. Tàu hôm nay vắng quá. Vậy cũng tốt, tôi sẽ không bị làm phiền bởi bất kỳ ai cả. Nhưng rồi cũng có người bước tới và ngồi vào chiếc ghế trước mặt tôi. Trời ơi, người trước mặt tôi kia là ai chứ? Có phải là anh không…? Đúng là anh thật. Là anh và một người vợ trẻ, đứa con của họ lớn từng này rồi cơ à?Cổ họng tôi nghẹn đắng, anh cũng sững sờ. Tôi tưởng chừng như không đứng nổi nữa. Mọi thứ trước mắt tôi quay cuồng và tối đen như mực. Nước mắt tôi bỗng trào ra sau bao năm không thể khóc nổi vì nỗi đau đã làm tê dại cả tâm hồn, hay vì tôi đã khóc hết cả nước mắt mất rồi kể từ ngày anh xa tôi. Vậy mà nay tôi lại phải khóc?Tôi đứng dậy, xách balô bước xuống tàu. Đoàn tàu dần dần chuyển bánh rời xa sân ga, mang anh về với biển. Chỉ còn tôi ở lại một mình. 

 

4 comments Tháng Năm 31, 2006

Tình mẹ

TTO – Hạnh phúc lại ùa về mỗi khi tôi nghĩ đến gia đình Khánh. Tiếng cười đùa bao giờ cũng vang lên trong mái ấm nhà bạn. Mẹ Khánh dù bận đến đâu vẫn luôn dành thời gian chơi đùa bên con cái.

haitien

Một nách năm con, đứa lớn nhất mới mười hai, đứa nhỏ nhất chưa đầy hai tuổi với bộn bề việc nhà. Mỗi lần tôi đến chơi đều bắt gặp cảnh bừa bộn, ngổn ngang với đủ trò nghịch phá của lũ trẻ. Nhưng tôi thích được hoà mình vào “xóm nhà lá” này biết bao. Mẹ Khánh có thể dừng tay là quần áo để giúp chúng tôi làm thủ công hay tạm dừng việc hút bụi để hướng dẫn các con xếp hình… Nhà bạn luôn tràn đầy niềm vui và tình yêu thương.

Một buổi sáng, Khánh đến trường với hai mắt đỏ hoe. Tôi chạy theo bạn, gặng hỏi mãi để rồi sốc mạnh với một thông tin khủng khiếp. Mẹ Khánh bị u não giai đoạn cuối, thời gian sống chỉ tính bằng tháng. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau, khóc nức nở trước niềm đau khôn tả. Đồng cảm sâu sắc với nỗi bất hạnh của bạn, tôi nhốt mình trong phòng, chẳng buồn bước chân ra ngoài đến khi mẹ tôi làm tôi sực tỉnh: “Con không nên bỏ mặc bạn con trong lúc này, hãy đến động viên, chia sẻ với Khánh!”.

Tôi lao đến nhà bạn. Trái ngược với những gì tôi nghĩ, cả nhà Khánh đang quây quần bên nhau, cùng lắng nghe tiếng nhạc sôi nổi, yêu đời đang vang vọng. Mẹ Khánh ngồi trên đi-văng, đang cùng chơi với đứa con út. Lũ trẻ vây quanh mẹ, chơi đùa vui vẻ. Tôi vội giấu đi vẻ bối rối của mình, không thể hình dung được cảnh tượng lại lạc quan đến thế!

Khánh thì thầm vào tai tôi. Nó bảo món quà lớn nhất mà chị em nó có thể tặng mẹ là hãy vui sống như không có chuyện buồn xảy đến với mẹ. Đó cũng là ước nguyện sau cùng của mẹ Khánh. Bà muốn những tháng ngày còn lại, ngày nào cũng đầy ắp tiếng cười vui của cả nhà, để mãi mãi khắc ghi thành kỉ niệm đẹp.

Một hôm, mẹ Khánh mời tôi đến chơi. Bà đội chiếc nón rộng vành trơn và bày ra nào là keo, là hộp màu, kéo, lược… để chúng tôi trang trí cho bà một chiếc nón độc đáo. Cả bọn xúm xít xung quanh mẹ, đứa thì vẽ, đứa thì cắt dán, đề chữ lên nón… Tôi nhận  thấy bà mới thật xanh xao và yếu ớt quá. Chúng tôi kéo nhau chụp ảnh với mẹ, nụ cười tươi trên môi nhưng không giấu được nỗi lo sợ không lời mẹ sẽ rời bỏ chị em bạn tôi mà ra đi mãi mãi. Ngày đáng sợ ấy rồi cũng đến. Cả nhà Khánh đau lịm trước mất mát lớn lao, không gì bù đắp được.

Không lâu sau đó, một buổi sáng đến trường, tôi bỗng nhận ra nét vui tươi đã trở lại với bạn, miệng nhắc đến mẹ luôn. Khánh bảo tôi bạn vừa tìm thấy một lá thư mẹ viết cho mấy chị em được giấu bên dưới gối. Mẹ như lúc nào cũng hiện diện bên cạnh các con. Mùa giáng sinh năm ấy, mấy chị em lại nhận được thông điệp của mẹ. Thậm chí cả nhiều năm sau này, bạn tôi vẫn nhận được thư của bà vào những dịp đáng nhớ với những lời lẽ đầy yêu thương.

Ngày ba bạn tôi tái hôn, một người bạn của ba đã thay mặt ông đọc lá thư mẹ viết. Mẹ dặn các con nên rộng mở lòng đón nhận và yêu thương mẹ kế như chính bà vì mẹ biết chắc rằng chồng mình không bao giờ chọn người không tử tế và không biết yêu thương các con. Bà chúc ba hạnh phúc với duyên mới.

Tôi hình dung được nỗi đau vô biên của mẹ bạn khi ngồi viết những dòng này, mường tượng cảnh phải rời xa các núm ruột thân thương. Thông điệp mẹ Khánh để lại cho các con đã khắc ghi tuyệt vời hình ảnh một người mẹ can trường, bao dung và yêu con vô bờ bến.

st:haitien

TRIỆU TÚ VÂN (Theo Chicken soup)

Add comment Tháng Năm 30, 2006

Ẩn số tình yêu

(Dân trí) – Những trái tim đang yêu nhìn nhau bằng nhãn quan riêng của mình. Có nghiên cứu cho rằng chúng ta lý tưởng hóa người yêu. Càng nhiều khiếm khuyết và bất mãn, ta càng muốn họ hoàn hảo.

Yêu mình và yêu người

Có người cho rằng bạn cần yêu bản thân trước khi có thể yêu người khác – một tình yêu thực sự. Nếu không yêu thích chính mình, luôn cảm thấy mình không ổn, bạn sẽ không thể yêu. Khi đó, hoặc bạn lảng tránh, hoặc rất dễ phụ thuộc. 

Điều thú vị là càng tự tin càng ít yêu và mất mát. Người tự đánh giá mình không cao, ngược lại, dường dễ yêu và dễ mất tình yêu hơn.  

Một phép so sánh về giới cho thấy người đàn ông càng tự cao tự đại càng ít “yêu dạt dào”. Trái lại, phụ nữ cho dù coi hình ảnh bản thân cao hay thấp đều dễ dốc hết tâm trí vào tình yêu và có xu hướng lý tưởng hóa "người ấy".

Yêu thực sự?  

Nhà tâm lý học Hunt đề xuất một vài câu hỏi giúp tự khám phá tình yêu:

1. Bạn có để tâm đến cảm nhận của người ấy? Nếu bạn hẹn hò với một người chỉ vì muốn hẹn hò hay vì vẻ bề ngoài của họ thì đó không phải tình yêu.

2. Bạn có thể trải qua hàng giờ, thậm chí cả đêm với một người mà không ôm hôn, thậm chí không chạm vào người đó? Nếu bạn không thể, đó không phải tình yêu.

3. Chỉ hai người với nhau liệu có đủ để bạn thấy dễ chịu và hạnh phúc? Nếu bạn cần thêm ai đó cho vui thì đó cũng không thể là tình yêu.

4. Hai người có thuận lòng? Nếu các bạn gây cãi, gây tổn thương, ghen tuông, dày vò và chỉ trích lẫn nhau, đó không phải tình yêu.

5. Ngay cả khi đang có người yêu, bạn vẫn bí mật hẹn hò với người khác? Bạn không yêu rồi.

6. Bạn có thể hoàn toàn trung thực và cởi mở? Hãy coi chừng nếu bạn ích kỷ, thiếu chân thành, ức chế và không thể bộc lộ cảm xúc của mình. Có thể bạn chưa yêu.

7. Bạn bắt đầu nghĩ đến người ấy như một phần cuộc sống của bạn. Bạn đang yêu rồi đấy.

Hoài NgaThế Giới Học Đường(Dân trí) – Những trái tim đang yêu nhìn nhau bằng nhãn quan riêng của mình. Có nghiên cứu cho rằng chúng ta lý tưởng hóa người yêu. Càng nhiều khiếm khuyết và bất mãn, ta càng muốn họ hoàn hảo.

Yêu mình và yêu người

Có người cho rằng bạn cần yêu bản thân trước khi có thể yêu người khác – một tình yêu thực sự. Nếu không yêu thích chính mình, luôn cảm thấy mình không ổn, bạn sẽ không thể yêu. Khi đó, hoặc bạn lảng tránh, hoặc rất dễ phụ thuộc. 

Điều thú vị là càng tự tin càng ít yêu và mất mát. Người tự đánh giá mình không cao, ngược lại, dường dễ yêu và dễ mất tình yêu hơn.  

Một phép so sánh về giới cho thấy người đàn ông càng tự cao tự đại càng ít “yêu dạt dào”. Trái lại, phụ nữ cho dù coi hình ảnh bản thân cao hay thấp đều dễ dốc hết tâm trí vào tình yêu và có xu hướng lý tưởng hóa "người ấy".

Yêu thực sự?  

Nhà tâm lý học Hunt đề xuất một vài câu hỏi giúp tự khám phá tình yêu:

1. Bạn có để tâm đến cảm nhận của người ấy? Nếu bạn hẹn hò với một người chỉ vì muốn hẹn hò hay vì vẻ bề ngoài của họ thì đó không phải tình yêu.

2. Bạn có thể trải qua hàng giờ, thậm chí cả đêm với một người mà không ôm hôn, thậm chí không chạm vào người đó? Nếu bạn không thể, đó không phải tình yêu.

3. Chỉ hai người với nhau liệu có đủ để bạn thấy dễ chịu và hạnh phúc? Nếu bạn cần thêm ai đó cho vui thì đó cũng không thể là tình yêu.

4. Hai người có thuận lòng? Nếu các bạn gây cãi, gây tổn thương, ghen tuông, dày vò và chỉ trích lẫn nhau, đó không phải tình yêu.

5. Ngay cả khi đang có người yêu, bạn vẫn bí mật hẹn hò với người khác? Bạn không yêu rồi.

6. Bạn có thể hoàn toàn trung thực và cởi mở? Hãy coi chừng nếu bạn ích kỷ, thiếu chân thành, ức chế và không thể bộc lộ cảm xúc của mình. Có thể bạn chưa yêu.

7. Bạn bắt đầu nghĩ đến người ấy như một phần cuộc sống của bạn. Bạn đang yêu rồi đấy.

haitien

Thế Giới Học Đường

Add comment Tháng Năm 27, 2006

Người em cần…

(Dân trí) – Ngoài một người đàn ông tuyệt vời luôn ở bên chia sẻ yêu thương, sự quan tâm chăm sóc, nàng còn cần những người khác nữa trong cuộc sống của mình.

1. Một người bạn tri kỷ

 Người bạn này sẽ chia sẻ với nàng mọi chuyện, cùng nàng nhuộm tóc, làm “gián điệp” nếu nàng muốn nghe ngóng tình hình bạn trai cũ, hay góp ý nàng về chế độ ăn kiêng.

2. Một cậu bạn trai 

 Hoàn toàn không liên quan gì đến yêu đương cả. Với người bạn khác giới này, nàng sẽ cùng chơi thể thao, cùng tranh cãi nảy lửa về chính trị mà không lo vấn đề tiếp tục bị lôi vào phòng ngủ. Thậm chí nàng được phép ợ thật to trước cậu ấy mà chẳng phải ý tứ gì. Những hiểu biết của cậu còn giúp nàng giải đáp tất cả thắc mắc về cách cư xử của đám con trai.

3. Người bạn nghiền “shopping” 

 Đây không chỉ là một cố vấn thời trang giúp nàng chỉnh sửa tủ quần áo. Cô ấy còn sẵn sàng mua hộ nàng vài món đồ với giá “hời” khi các cửa hàng đang có chương trình khuyến mại.

4. Người quản lý tài chính 

Có thể là một người từ phía gia đình hay bè bạn. Một người dạy nàng biết chi tiêu hợp lý, cắt giảm các khoản nợ, lập ngân sách cho việc học của các con.

5. Bạn tập thể thao

      Tập cùng ai đó sẽ giúp nàng duy trì dáng hình thon thả. Theo một nghiên cứu của ĐH Pittsburgh (Mỹ) thì người có bạn tập sẽ giảm cân được nhiều hơn 33% so với những ai đi tập một mình.     

6. Bác sĩ phụ khoa 

Dù muốn hay không, đây cũng là người có lúc nàng sẽ cần tới, người giúp cuộc sống của nàng an toàn hơn.

7. Chuyên gia làm tóc đáng tin cậy 

Người có thể hiểu được ý nghĩa của một kiểu tóc hợp với khuôn mặt và dạy nàng cách chăm sóc tóc những lúc ở nhà để đạt hiệu quả làm đẹp cao nhất.

8. Một đứa trẻ 

Nhìn một em bé đang chơi nhắc cho nàng nhớ cuộc sống đơn giản và đáng yêu biết chừng nào

st: haitien(theo MSN)

Add comment Tháng Năm 27, 2006

Pages

Categories

Links

Meta

Calendar

Tháng Mười Hai 2009
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Feb    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Posts by Month

Posts by Category