Archive for Tháng Hai, 2007
Bông hồng trắng đang đến gần trên ngực áo…
“Bố mẹ không mong muốn điều gì quá khó khăn, quá cao sang ở chúng con. Đơn giản bố mẹ chỉ muốn con luôn là con, luôn biết yêu thương, chăm sóc cho chính con”.
Gần 25 năm đắm chìm trong sự dối lừa của chính con. Rằng: Bố mẹ ơi! Con yêu bố mẹ nhiều lắm, con sẽ là thế này, không là thế kia để bố mẹ vui lòng, để bố mẹ luôn tự hào về con. Con nào biết bố mẹ đâu cần những điều đó.
Khi con thành công, bố mẹ vui nhất nhưng lại lặng lẽ, để con thấy rằng con là người vui nhất. Khi con thất bại, con nghĩ con buồn nhất, chán nản nhất. Không, bố mẹ mới là người buồn nhất, vậy mà con lại trách cứ cho rằng không ai hiểu con.
Bố! Đáng lẽ đã đến tuổi bố được nghỉ ngơi, hưởng những tháng ngày thanh nhàn. Nhưng bố vẫn thế, sớm hôm làm việc để chăm lo cho cả gia đình. Từ ngày mẹ bị tai nạn không thể đi làm nữa, gánh nặng trên vai bố càng lớn hơn. Bố vẫn cần mẫn làm việc đến tận bây giờ, kiếm cho con những đồng tiền để con hoàn thành nốt những ngày cuối cùng ở đại học. Con tự thấy hổ thẹn lắm khi đến giờ này vẫn chưa thể làm gì cho bố, cho gia đình, chỉ biết cố gắng hoàn thành nốt những ngày học ĐH cuối này.
Mẹ! Mẹ là người ở gần bên chúng con nhất. Nhưng con hiểu mẹ thì quá ít so với mẹ hiểu con. Con ốm, con đau, mẹ cũng mất ăn mất ngủ. Con hồn nhiên khoe với bạn bè, thầy cô rằng con tăng cân khi làm tốt nghiệp, trong khi các bạn bè của con lại sụt ký; mà nào nghĩ mẹ đang yếu đi, tóc mẹ thêm bạc.
Xin cảm ơn tâm sự của ba tác giả trên đã giúp con hiểu thế nào tình yêu của bố mẹ dành cho con. Thật may mắn vì con đã kịp hiểu trước khi quá muộn. Con phải chạy thôi, chạy hết tất cả sức lực của con. Con biết là đã muộn và có đem tất cả những gì con có ra đánh đổi cũng không bao giờ kịp vì từng giờ, từng ngày trôi qua cũng là ngày bông hồng trắng trên áo con đến càng gần. Bố mẹ ơi! Chờ con với…
2 comments Tháng Hai 5, 2007
Tuổi hai mươi
Tuổi hai mươi đôi môi đỏ mọng
Em trao cho ai những chiếc hôn đầu
Dẫu rất yêu em
Anh chỉ được hôn lên mái tóc
Cái e ấp này chẳng tại anh đâu
Hương nước gội thơm từng nỗi nhớ
Những năm tháng
Có phải đất quê mình
Sâu nghĩa nặng tình
Nên chi màu mỡ
Lọc nước trong gội tóc em xinh
Em mang hình ai Lung linh đôi mắt
Em cười cho ai
Rạng ngời khuôn mặt
Chẳng có anh đâu
Trong khúc tâm tình
Ngay cả mái tóc xanh này cũng chẳng trọn cho anh
Sóng gợn lòng em Đau từng cơn tóc
Mang nỗi buồn riêng
Tóc vợi dần đi
Để được buồn vui cũng chịu mùa tóc rụng
Tóc phải chuyển màu cho em nghĩ suy
Gặp lại em rồi
Hôn lên mái tóc áp môi tìm hơi ấm những ngày xa
Năm tháng trôi đi
Em đã tới cho biết trời đất lạ
Anh vẫn nhận ra hương nước gội quê nhà
Thương sâu nhất là tình thương mái tóc Thân mảnh mai chịu mưa dập nắng dồn
Sao lại nỡ tính sợi còn, sợi mất
Trên mái tóc này
Anh đã ghé môi hôn.
1 comment Tháng Hai 5, 2007